Một cụ đại diện nhân dân xã Nhật Tân
phát biểu tặng Bác cây đào. Bác cảm ơn, khen cây đào đẹp và hỏi lại các cụ:
"Cây đào này các cụ đã trồng được mấy năm?".
Các cụ trả lời đã được 3 năm. Bác lại
hỏi tiếp: "Trồng được ba năm sao không để gốc lại, đem đào cả gốc sang năm
lấy hoa đâu mà chơi Tết nữa?". Cụ già đại diện lại nhanh miệng thưa với
Bác: "Thưa Bác cây đào tuy lớn nhưng bà con trong xã muốn đào cả gốc để
cây sống khoẻ, hoa tiếp tục nở thêm để Bác chơi được lâu hơn". Bác cười
rất vui và lại dặn tiếp: "Sang năm các cụ và nhân dân trong xã không phải
đem tặng tôi cây đào khác nữa. Tôi sẽ tự trồng cây đào này ngay tại vườn nhà và
cố gắng chăm bón thật tốt để đến mùa xuân tiếp theo lại có hoa đào Nhật Tân để
chơi xuân".
Nghe Bác nói, tất cả mọi người có mặt
trong phòng khách cười rất vui, làm cho không khí ngày xuân trong phòng càng ấm
áp hơn. Cây đào nhân dân Nhật Tân tặng Bác lần ấy, Người đặt ngay giữa phòng
khách lớn của Phủ Chủ tịch trong suốt ba ngày Tết cổ truyền. Khách từ các địa
phương cũng như các cơ quan đóng ở Hà Nội đến chúc tết Bác đều khen nó rất đẹp.
Ngày 5 Tết, cây đào nụ và hoa vẫn
trĩu cành rộ nở, khi mà ở gò Đống Đa nhân dân thủ đô và các nơi kéo về kỷ niệm
mừng Quang Trung đại thắng quân Thanh thì Bác đem nó ra vườn trồng, đúng như
Người đã hứa với các cụ làng đào Nhật Tân. Từ đó, hàng ngày sau giờ làm việc, khi
ra vườn chăm tưới rau và hoa, Bác đã dành một khoảng thời gian đáng kể để vun
xới, chăm tỉa cho cây đào Nhật Tân giữ được dáng thế của nó như khi nhân dân
Nhật Tân mang đến tặng Người.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét